Bình luận về Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam

Bình luận về Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam

Monday, 21 January 2013



International Marxist Tendency.http://www.marxist.com

TẠP CHÍ TALAWAS. http://talawas.org
VIETNAM THƯ QUAN http://vnthuquan.net
WIKIPEDIA wikipedia.org




Dialectical Materialism
by J Pickard

When we discuss the method of Marxism, we are dealing with the ideas which provide the basis for our activities in the labour movement, the arguments we raise in the discussions we take part in, and the articles we write. It is generally accepted that Marxism took its form from three main roots. One of those roots was the development of Marx's analysis of French politics, particularly the bourgeois revolution in France in the 1790s, and the subsequent class struggles during the early 19th century. Another of the roots of Marxism is what is called 'English economics', ie., Marx's analysis of the capitalist system as it developed in England. The other root of Marxism, which was its starting point historically, is said to be 'German philosophy', and it is that aspect of it that I want to deal with here. To begin with, we say that the basis of Marxism is materialism.
That is to say, Marxism starts from the idea that matter is the essence of all reality, and that matter creates mind, and not vice versa. In other words, thought and all the things that are said to derive from thought - artistic ideas, scientific ideas, ideas of law, politics, morality and so on - these things are in fact derived from the material world. The 'mind', ie., thought and thought processes, is a product of the brain; and the brain itself, and therefore ideas, arose at a certain stage in the development of living matter. It is a product of the material world.
Therefore, to understand the real nature of human consciousness and society, as Marx himself put it, it is a question "not of setting out from what men say, imagine, conceive... in order to arrive at men in the flesh; but setting out from real, active men, and on the basis of their real life-process demonstrating the development of the ideological reflexes and echoes of this life-process.
The phantoms formed in the human brain are also, necessarily, images of their material life-process, which is empirically verifiable and bound to material premises. Morality, religion, metaphysics, all the rest of ideology and their corresponding forms of consciousness, thus no longer retain the semblance of independence. They have no history, no development; but men, developing their material production and their material intercourse, alter, along with their real existence, their thinking and the products of their thinking. Life is not determined by consciousness, but consciousness by life. In the first (non-materialist) method of approach the starting point is consciousness taken as the living individual; in the second (materialist) method, which conforms to real living individuals themselves, and consciousness is considered solely as their consciousness." (The German Ideology, Chapter one).
A materialist therefore seeks an explanation not only for ideas, but for material phenomena themselves, in terms of material causes and not in terms of supernatural intervention by gods and the like. And that is a very important aspect of Marxism, which clearly sets it aside from the methods of thinking and logic which have become established in capitalist society. The development of scientific thought in the European countries in the 17th and 18th centuries displayed some really contradictory characteristics, which still remain typical of the approach of bourgeois theoreticians today.
On the one hand there was a development towards a materialist method. Scientists looked for causes. They didn't just accept natural phenomena as god-ordained miracles, they sought some explanation for them. But at the same time these scientists did not yet possess a consistent or worked-out materialist understanding; and very often, behind the explanations for natural phenomena, they also saw, at the end of the chain, the hand of God at work. Such an approach means accepting, or at least leaving open the possibility, that the material world we live in is ultimately shaped by forces from outside it, and that consciousness or ideas come first, in the sense that they can exist independently of the real world. This approach, which is the philosophical opposite of materialism, we call 'idealism'.
According to this approach, the development of mankind and of society - of art, science, etc. - is dictated not by material processes but by the development of ideas, by the perfection or degeneration of human thought. And it is no accident that this general approach, whether spoken or unspoken, pervades all the philosophies of capitalism. Bourgeois philosophers and historians in general take the present system for granted. They accept that capitalism is some kind of finished, complete system which is incapable of being replaced by a new and higher system. And they try to present all past history as the efforts of lesser mortals to achieve the kind of 'perfect society' which they believe capitalism has achieved or can achieve.
So, when we look at the work of some of the greatest bourgeois scientists and thinkers in the past or even today, we can see how they have tended to jumble up materialist ideas and idealist ideas in their minds. For example Isaac Newton, who examined the laws of mechanics and the laws of motion of planets and planetary bodies, didn't believe that these processes were dictated by mind or thought. But what he did believe was that an original impetus was given to all matter, and that this initial push was provided by some sort of supernatural force, by God.
In the same way it is possible today for many biologists to accept the idea that species of plants and animals evolved from one type to another, and that mankind itself is a development from earlier species. And yet many of them cling to the notion that there is a qualitative difference between the human mind and the animal mind, consisting of the 'eternal soul' which leaves the human body after death. Even some of the most eminent scientists jumble up the materialist method with idealist ideas of this kind, which are really backward, scientifically speaking, and are more related to magic and superstition than to science.
Marxism therefore represents a systematic and fundamental break with idealism in all its forms, and the development in it place of a materialist understanding of what is taking place in reality. Materialism in this sense provides one of the basic starting points of Marxism. The other basic starting point is dialectics.
Dialectics is quite simply the logic of motion, or the logic of common sense to activists in the movement. We all know that things don't stand still, they change. But there is another form of logic which stands in contradiction to dialectics, which we call 'formal logic', which again is deeply embodied in capitalist society. It is perhaps necessary to begin by describing briefly what this method implies. Formal logic is based on what is known as the 'law of identity', which says that 'A' equals 'A' - i.e. that things are what they are, and that they stand in definite relationships to each other.
There are other derivative laws based on the law of identity; for example, if 'A' equals 'A', it follows that 'A' cannot equal 'B', nor 'C'. On the face of it this method of thinking may again seem like common sense; and in fact it has been a very important tool, a very important device in the development of science and in the industrial revolution which created the present-day society. The development of mathematics and basic arithmetic, for example, was based on formal logic. You couldn't teach a child a table of multiplication or addition without using formal logic. One plus one equals two, and not three.
And in the same way, the method of formal logic was also the basis for the development of mechanics, of chemistry, of biology, etc. For example, in the 18th century the Scandinavian biologist Linnaeus developed a system of classification for all known plants and animals. Linnaeus divided all living things into classes, into orders, into families, in the order of primates, in the family of hominids, in the genus of homo, and represents the species homo sapiens. The system of classification represented an enormous step forward in biology.
It made possible, for the first time, a real systematic study of plants ad animals, to compare and contrast animal and plant species. But it was based on formal logic. It was based on saying that homo sapiens equals homo sapiens; that musca domestica (the common housefly) equals musca domestica; that an earthworm equals earthworm, and so on. It was, in other words, a fixed and rigid system. It wasn't possible, according to this system, for a species to equal to anything else, otherwise the system of classification would have completely collapsed.
The same applies in the field of chemistry, where Dalton's atomic theory meant a huge stride forward. Dalton's theory was based on the idea that matter is made up of atoms, and that each type of atom is completely separate and peculiar to itself - that its shape and weight is peculiar to that particular element and to none other. After Dalton there was a more or less rigid classification of elements, again based on a rigid formal logic, whereby it was said that an atom of hydrogen was an atom of hydrogen, an atom of carbon was an atom of carbon, etc. And if any atom could have been something else, this whole system of classification, which has formed the basis of modern chemistry, would have collapsed.
Now it is important to see that there are limitations to the method of formal logic. It is a useful everyday method, and it gives us useful approximations for identifying things. For example, the Linnaean system of classification is still useful to biologists; but since the work of Charles Darwin in particular we can also see the weaknesses in that system. Darwin pointed out, for instance, that in the Linnaean system some types of plants are given separate names, as separate species, but actually they are very similar to each other. And yet there are other plants with the same name, of the same species, which are said to be different varieties of the same plant, and yet they are very different from each other.
So even by the time of Charles Darwin it was possible to look at the Linnaean system of classification and say, 'well, there's something wrong somewhere'. And of course Darwin's own work provided a systematic basis for the theory of evolution, which for the first time said it is possible for one species to be transformed into another species. And that left a big hole in the Linnaean system. Before Darwin it was thought that the number of species on the planet was exactly the same as the number of species created by God in the first six days of his labour - except, of course, for those destroyed by the Flood - and that those species had survived unchanged over the millennia. But Darwin produced the idea of species changing, and so inevitably the method of classification also had to be changed. What applies in the field of biology applies also in the field of chemistry.
Chemists became aware, by the late 19th century, that it was possible for one atomic element to become transformed into another. In other words, atoms aren't completely separated and peculiar to themselves. We know now that many atoms, many chemical elements, are unstable. For example, uranium and other radioactive atoms will split in the course of time and produce completely different atoms with completely different chemical properties and different atomic weights. So we can see that the method of formal logic was beginning to break down with the development of science itself.
But it is the method of dialectics which draws the conclusions of these factual discoveries, and points out there are no absolute or fixed categories, either in nature or in society. Whereas the formal logician will say that 'A' equals 'A', the dialectician will say that 'A' does not necessarily equal 'A'. Or to take a practical example that Trotsky uses in his writings, one pound of sugar will not be precisely equal to another pound of sugar. It is a good enough approximation if you want to buy sugar in a shop, but if you look at it more carefully you will see that it's actually wrong.
So we need to have a form of understanding, a form of logic, that takes into account the fact that things, and life, and society, are in a state of constant motion and change. And that form of logic, of course, is dialectics. But on the other hand it would be wrong to think that dialectics ascribes to the universe a process of even and gradual change.
The laws of dialectics -
and here is a word of warning: these concepts sound more intimidating than they really are - the laws of dialectics describe the manner in which the processes of change in reality take place.
Let us take, to begin with, the law of the transformation of quantity into quality'. This law states that the processes of change - motion in the universe - are not gradual, they are not even. Periods of relatively gradual or slight change are interspersed with periods of enormously rapid change - change which cannot be measured in terms of quantity but only in terms of quality. To use an example from natural science again, let us imagine the heating of water. You can actually measure ("quantify"), in terms of degrees of temperature, the change that takes place in the water as you add heat to it. From, let us say, 10 degrees centigrade (which is normal tap water) to about 98 degrees centigrade, the change will remain quantitative; i.e., the water will remain water, although it is getting warmer.
But then comes a point where the change in the water becomes qualitative, and the water turns into steam. You can no longer describe the change in the water as it is heated from 98 degrees to 102 degrees in purely quantitative terms. We have to say that a qualitative change (water into steam) has come about as a result of an accumulation of quantitative change (adding more and more heat). And that is what Marx and Engels meant when they referred to the transformation of quantity into quality. The same can be seen in the development of species. There is always a great variety in every species. If we look around this room we can see the degree of variety in homo sapiens.
That variety can be measured quantitatively, for example, in terms of height, weight, skin colour, length of nose, etc. But if evolutionary changes progress to a certain point under the impact of environmental changes, then those quantitative changes can add up to a qualitative change. In other words, you would no longer characterise that change in animal or plant species merely in terms of quantitative details.
The species will have become qualitatively different. For example, we as a species are qualitatively different from chimpanzees or gorillas, and they in turn are qualitatively different from other species of mammals. And those qualitative differences, those evolutionary leaps, have come about as a result of quantitative changes in the past. The idea of Marxism is that there will always be periods of gradual change interspersed with periods of sudden change. In pregnancy, there is a period of gradual development, and then a period of very sudden development at the end.
The same applies to social development. Very often Marxists have used the analogy of pregnancy to describe the development of wars and revolutions. These represent qualitative leaps in social development; but they come about as a result of the accumulation of quantitative contradictions in society.
A second law of dialectics is 'the law of the negation of the negation', and again it sounds more complicated than it really is. 'Negation' in this sense simply means the passing away of one thing, the death of one thing as it becomes transformed into another. For example, the development of class society in the early history of humanity represented the negation of the previous classless society. And in future, with the development of communism, we will see another classless society, that would mean the negation of all present class society. So the law of the negation of the negation simply states that as one system comes into existence, it forces another system to pass away. But that doesn't mean that the second system is permanent or unchangeable.
That second system itself becomes negated as a result of the further developments and processes of change in society. As class society has been the negation of classless society, so communist society will be the negation of class society - the negation of the negation.
Another concept of dialectics is
the law of the 'interpenetration of opposite'.
This law quite simply states that processes of change take place because of contradictions - because of the conflicts between the different elements that are embodied in all natural and social processes. Probably the best example of the interpenetration of opposites in natural science is the 'quantum theory'. This theory is based on the concept of energy having a dual character - that for some purposes, according to some experiments, energy exists in the form of waves, like electromagnetic energy. But for other purposes energy manifests itself as particles.
In other words, it is quite accepted among scientists that matter and energy can actually exist in two different forms at one and the same time - on the one hand as a kind of intangible wave, on the other hand as a particle with a definite 'quantum' (amount) of energy embodied in it. Therefore the basis of the quantum theory in modern physics is contradiction. But there are many other contradictions known to science.
Electromagnetic energy, for example, is set in motion through the effect of positive and negative forces on each other. Magnetism depends on the existence of a north pole and a south pole. These things cannot exist separately. They exist and operate precisely because of the contradictory forces being embodied in one and the same system.
Similarly, every society today consists of different contradictory elements joined together in one system, which makes it impossible for any society, any country, to remain stable or unchanged. The dialectical method, in contrast to the method of formal logic, trains us to identify these contradictions, and thereby get to the bottom of the changes taking place.
Marxists are not embarrassed to say that there are contradictory elements within every social process. On the contrary, it is precisely by recognising and understanding the opposite interests embodied within the same process that we are able to work out the likely direction of change, and consequently to identify the aims and objectives which it is necessary and possible in that situation to strive for from the working class point of view.
At the same time, Marxism doesn't abandon formal logic altogether. But it is important to see, from the point of view of understanding social developments, that formal logic must take second position. We all use formal logic for everyday purposes. It gives us the necessary approximations for communication and conducting our daily activities.
We wouldn't be able to lead normal lives without paying lip service to formal logic, without using the approximation that one equals one. But, on the other hand, we have to see the limitations of formal logic - the limitations that become evident in science when we study processes in more depth and detail, and also when we examine social and political processes more closely.
Dialectics is very rarely accepted by scientists. Some scientists are dialecticians, but the majority even today muddle up a materialist approach with all sorts of formal and idealistic ideas. And if that's the case in natural science, it is much, much more the case as far as the social sciences are concerned.
The reasons for this are fairly obvious. If you try to examine society and social processes from a scientific point of view, then you cannot avoid coming up against the contradictions of the capitalist system and the need for the socialist transformation of society. But the universities, which are supposed to be centres of learning and study, are under capitalism far from being independent of the ruling class and the state. That is why natural science can still have a scientific method which leans towards dialectical materialism; but when it comes to the social sciences you will find in the colleges and universities some of the worst kinds of formalism and idealism possible.
That is not unrelated to the vested interests of the professors and academics who are highly paid. It is obvious and unavoidable that their privileged position in society will have some reflection, some effect on what they're supposed to teach. Their own views and prejudices will be contained in the 'knowledge' which they pass on to their students, and so on down to the level of the schools. Bourgeois historians, in particular, are among the most shortsighted of all social scientists. How many times have we seen examples of bourgeois historians who imagine that history ended yesterday!
Here in Britain they all seem to admit the horrors of British imperialism as far as the 17th, 18th and 19th centuries are concerned; that British imperialism engaged in slave traffic; that it was responsible for some of the most bloody subjugation of colonial peoples; that it was also responsible for some of the worst exploitation of British workers, including women and children, in the coal mines, the cotton mills, and so on. They will accept all these iniquities - up until yesterday. But when it comes to today, of course, then British imperialism suddenly becomes democratic and progressive. And that is completely one-sided, a completely lopsided view of history, which is diametrically opposed to the method of Marxism.
The attitude of Marx and Engels was to view social processes from the same dialectical standpoint from which they viewed nature - from the standpoint of the processes that are actually taking place. In our everyday discussions and debates in the labour movement, we will often come across people who are formalists. Even many on the left will look at things in a completely rigid and formal way, without understanding the direction in which things are moving. The right wing in the labour movement, and also some on the left, believe that Marxist theory is a dogma, that 'theory' is like a 600 lb weight on the back of an activist, and the quicker you get rid of that weight, the more active and effective you can be. But that is a complete misconception of the whole nature of Marxist theory.
In point of fact Marxism is the opposite of a dogma. It is precisely a method for coming to grips with the processes of change that are taking place around us. Nothing is fixed and nothing remains unchanged. It is the formalists who see society as a still photograph, who can get overawed by the situations they are faced with because they don't see how and why things will change. It is this kind of approach that can easily lead to a dogmatic acceptance of things as they are or as they have been, without understanding the inevitability of change.
Marxist theory is therefore an absolutely essential device for any activity within the labour movement. We need to be consciously attuned to the contradictory forces at work in the class struggle, in order to orient ourselves to the way in which events are developing. Of course it isn't always easy to free ourselves from the prevailing framework of thinking in capitalist society and absorb the Marxist method. As Karl Marx said, there is no royal road to science. You have to treat the hard path sometimes in grappling with new political ideas.
But the discussion and study of Marxist theory is an absolutely essential part of the development of every activist. It is that theory alone that will provide comrades with a compass and a map amidst all the complexities of the struggle. It is all very well to be an activist. But without a conscious understanding of the processes you are involved in, you are no more effective than an explorer without a compass and a map. And if you try to explore without scientific aids, you can be as energetic as you like but sooner or later you will fall into a ravine or a bog and disappear, as so many activists over the years have unfortunately done.
The idea of having a compass and a map is that you can take your bearings. You can judge where you are at any particular time, where you are going and where you will be. And that is the fundamental reason why we need to get to grips with Marxist theory. It provides us with an absolutely invaluable guide to action as far as our activities in the labour movement are concerned.
II.The ABC of Materialist Dialectics
by Leon Trotsky
The dialectic is neither fiction nor mysticism, but a science of the forms of our thinking insofar as it is not limited to the daily problems of life but attempts to arrive at an understanding of more complicated and drawn-out processes. The dialectic and formal logic bear a relationship similar to that between higher and lower mathematics.
I will here attempt to sketch the substance of the problem in a very concise form. The Aristotelian logic of the simple syllogism starts from the proposition that A is equal to A. This postulate is accepted as an axiom for a multitude of practical human actions and elementary generalisations. But in reality A is not equal to A.
This is easy to prove if we observe these two letters under a lens - they are quite different from each other.
But, one can object, the question is not of the size or the form of the letters, since they are only symbols for equal quantities: for instance, a pound of sugar.
The objection is beside the point; in reality a pound of sugar is never equal to a pound of sugar - a more delicate scale always discloses a difference.
Again one can object: but a pound of sugar is equal to itself. Neither is this true - all bodies change uninterruptedly in size, weight, colour, etc. They are never equal to themselves.
A sophist will respond that a pound of sugar is equal to itself "at a given moment." Aside from the extremely dubious practical value of this 'axiom,' it does not withstand theoretical criticism either. How should we conceive the word 'moment'? If it is an infinitesimal interval of time, then a pound of sugar is subjected during the course of that 'moment' to inevitable changes.
Or is the 'moment' a purely mathematical abstraction, that is, a zero of time? But everything exists in time; and existence itself is an uninterrupted process of transformation; time is consequently a fundamental element of existence.
Thus the axiom A is equal to A signifies that a thing is equal to itself if it does not change, that is, if it does not exist.
At first glance it could seem that these "subtleties" are useless. In reality they are of decisive significance. The axiom A is equal to A appears on one hand to be the point of departure for all our knowledge, on the other hand the point of departure for all the errors in our knowledge.
To make use of the axiom A is equal to A with impunity is possible only within certain limits. When quantitative changes in A are negligible for the task at hand, then we can presume A is equal to A. This is, for example, the manner in which a buyer and a seller consider a pound of sugar.
We consider the temperature of the sun likewise. Until recently we considered the buying power of the dollar in the same way. But quantitative changes beyond certain limits become converted into qualitative. A pound of sugar subjected to the action of water or kerosene ceases to be a pound of sugar. A dollar in the embrace of a president ceases to be a dollar. To determine at the right moment the critical point where quantity changes into quality is one of the most important and difficult tasks in all the spheres of knowledge, including sociology.
Every worker knows that it is impossible to make two completely equal objects. In the elaboration of bearing-brass into cone bearings, a certain deviation is allowed for the cones which should not, however, go beyond certain limits (this is called tolerance). By observing the norms of tolerance, the cones are considered as being equal (A is equal to A). When the tolerance is exceeded, the quantity goes over into quality; in other words, the cone bearings become inferior or completely worthless.
Our scientific thinking is only a part of our general practice, including techniques. For concepts there also exists "tolerance" which is established not by formal logic issuing from the axiom A is equal to A but by dialectical logic issuing from the axiom that everything is always changing. "Common sense" is characterized by the fact that it systematically exceeds dialectical "tolerance."
Vulgar thought operates with such concepts as capitalism, morals, freedom, workers' state, etc., as fixed abstractions, presuming that capitalism is equal to capitalism, morals are equal to morals, etc. Dialectical thinking analyses all things and phenomena in their continuous change, while determining in the material conditions of those changes that critical limit beyond which A ceases to be A, a workers' state ceases to be a workers' state.
The fundamental flaw of vulgar thought lies in the fact that it wishes to content itself with motionless imprints of reality, which consists of eternal motion. Dialectical thinking gives to concepts, by means of closer approximations, corrections, concretisations, a richness of content and flexibility, I would even say a succulence, which to a certain extent brings them close to living phenomena. Not capitalism in general but a given capitalism at a given stage of development. Not a workers' state in general, but a given workers' state in a backward country in an Imperialist encirclement etc.
Dialectical thinking is related to vulgar thinking in the same way that a motion picture is related to a still photograph. The motion picture does not outlaw the still photograph but combines a series of them according to the laws of motion. Dialectics does not deny the syllogism, but teaches us to combine syllogisms in such a way as to bring our understanding closer to the eternally changing reality.
Hegel in his Logic established a series of laws: change of quantity into quality, development through contradictions, conflict of content and form, interruption of continuity, change of possibility into inevitability, etc., which are just as important for theoretical thought as is the simple syllogism for more elementary tasks.
Hegel wrote before Darwin and before Marx. Thanks to the powerful impulse given to thought by the French Revolution, Hegel anticipated the general movement of science. But because it was only an anticipation, although by a genius, it received from Hegel an idealistic character. Hegel operated with ideological shadows as the ultimate reality. Marx demonstrated that the movement of these ideological shadows reflected nothing but the movement of material bodies.
We call our dialectic materialist since its roots are neither in heaven nor in the depths of our "free will" but in objective reality, in nature. Consciousness grew out of the unconscious, psychology out of physiology, the organic world out of the inorganic, the solar system out of nebula.
On all the rungs of this ladder of development the quantitative changes were transformed into qualitative. Our thought including dialectical thought is only one of the forms of the expression of changing matter. There is place within this system for neither God, nor Devil, nor immortal soul nor eternal norms of laws and morals. The dialectic of thinking, having grown out of the dialectic of nature, possesses consequently a thoroughly materialist character.
Darwinism, which explained the evolution of species through quantitative transformations passing into qualitative, was the highest triumph of the dialectic in the whole field of organic matter. Another great triumph was the discovery of the table of atomic weights of chemical elements and further the transformation of one element into another. With these transformations (species, elements, etc.) is closely linked the question of classifications, just as important in the natural as in the social sciences. Linnaeus's system (eighteenth century), utilizing as its starting point the immutability of species, was limited to the description and classification of plants according to their external characteristics.
The infantile period of botany is analogous to the infantile period of logic, since the forms of our thought develop like everything that lives. Only decisive repudiation of the idea of fixed species, only the study of the history of the evolution of plants and their anatomy prepared the basis for a really scientific classification.
Marx, who in distinction from Darwin was a conscious dialectician, discovered a basis for the scientific classification of human societies in the development of their productive forces and the structure of the relations of ownership, which constitute the anatomy of society. Marxism substituted for the vulgar descriptive classification of societies and states, which even up to now still flourishes in the universities, a materialistic dialectical classification. Only through using the method of Marx is it possible correctly to determine both the concept of a workers' state and the moment of its downfall.
All this, as we see, contains nothing "metaphysical" or "scholastic," as conceited ignorance affirms. Dialectical logic expresses the laws of motion in contemporary scientific thought. The struggle against materialist dialectics on the contrary expresses a distant past conservatism of the petty bourgeoisie, the self-conceit of university routinists and . . . a spark of hope for an afterlife.
From 'Ludwig Feuerbach and the End of Classical German Philosophy'
by Frederick Engels
Out of the dissolution of the Hegelian school, however, there developed still another tendency, the only one which has borne real fruit. And this tendency is essentially connected with the name of Marx.
The separation from Hegelian philosophy was here also the result of a return to the materialist standpoint. That means it was resolved to comprehend the real world - nature and history - just as it presents itself to everyone who approaches it free from preconceived idealist crotchets. It was decided mercilessly to sacrifice every idealist which could not be brought into harmony with the facts conceived in their own and not in a fantastic interconnection. And materialism means nothing more than this. But here the materialistic world outlook was taken really seriously for the first time and was carried through consistently - at least in its basic features - in all domains of knowledge concerned.
Hegel was not simply put aside. On the contrary, a start was made from his revolutionary side, described above, from the dialectical method. But in its Hegelian form, this method was unusable. According to Hegel, dialectics is the self-development of the concept. The absolute concept does not only exist - unknown where - from eternity, it is also the actual living soul of the whole existing world. It develops into itself through all the preliminary stages which are treated at length in the Logic and which are all included in it. Then it "alienates" itself by changing into nature, where, unconscious of itself, disguised as a natural necessity, it goes through a new development and finally returns as man's consciousness of himself. This self-consciousness then elaborates itself again in history in the crude form until finally the absolute concept again comes to itself completely in the Hegelian philosophy. According to Hegel, therefore, the dialectical development apparent in nature and history - that is, the causal interconnection of the progressive movement from the lower to the higher, which asserts itself through all zigzag movements and temporary retrogression - is only a copy [Abklatsch] of the self-movement of the concept going on from eternity, no one knows where, but at all events independently of any thinking human brain. This ideological perversion had to be done away with. We again took a materialistic view of the thoughts in our heads, regarding them as images [Abbilder] of real things instead of regarding real things as images of this or that stage of the absolute concept. Thus dialectics reduced itself to the science of the general laws of motion, both of the external world and of human thought - two sets of laws which are identical in substance, but differ in their expression in so far as the human mind can apply them consciously, while in nature and also up to now for the most part in human history, these laws assert themselves unconsciously, in the form of external necessity, in the midst of an endless series of seeming accidents. Thereby the dialectic of concepts itself became merely the conscious reflex of the dialectical motion of the real world and thus the dialectic of Hegel was turned over; or rather, turned off its head, on which it was standing, and placed upon its feet. And this materialist dialectic, which for years has been our best working tool and our sharpest weapon, was, remarkably enough, discovered not only by us but also, independently of us and even of Hegel, by a German worker, Joseph Dietzgen. (2)
In this way, however, the revolutionary side of Hegelian philosophy was again taken up and at the same time freed from the idealist trimmings which with Hegel had prevented its consistent execution. The great basic thought that the world is not to be comprehended as a complex of readymade things, but as a complex of processes, in which the things apparently stable no less than their mind images in our heads, the concepts, go through an uninterrupted change of coming into being and passing away, in which, in spite of all seeming accidentally and of all temporary retrogression, a progressive development asserts itself in the end - this great fundamental thought has, especially since the time of Hegel, so thoroughly permeated ordinary consciousness that in this generality it is now scarcely ever contradicted. But to acknowledge this fundamental thought in words and to apply it in reality in detail to each domain of investigation are two different things. If, however, investigation always proceeds from this standpoint, the demand for final solutions and eternal truths ceases once for all; one is always conscious of the necessary limitation of all acquired knowledge, of the fact that it is conditioned by the circumstances in which it was acquired. On the other hand, one no longer permits oneself to be imposed upon by the antithesis, insuperable for the still common old metaphysics, between true and false, good and bad, identical and different, necessary and accidental. One knows that these antitheses have only a relative validity; that that which is recognized now as true has also its latent false side which will later manifest itself, just as that which is now regarded as false has also its true side by virtue of which it could previously be regarded as true. One knows that what is maintained to be necessary is composed of sheer accidents and that the so-called accidental is the form behind which necessity hides itself - and so on.
The old method of investigation and thought which Hegel calls "metaphysical", which preferred to investigate things as given, as fixed and stable, a method the relics of which still strongly haunt people's minds, had a great deal of historical justification in its day. It was necessary first to examine things before it was possible to examine processes. One had first to know what a particular thing was before one could observe the changes it was undergoing. And such was the case with natural science. The old metaphysics, which accepted things as finished objects, arose from a natural science which investigated dead and living things as finished objects. But when this investigation had progressed so far that it became possible to take the decisive step forward, that is, to pass on the systematic investigation of the changes which these things undergo in nature itself, then the last hour of the old metaphysic struck in the realm of philosophy also. And in fact, while natural science up to the end of the last century was predominantly a collecting science, a science of finished things, in our century it is essentially a systematizing science, a science of the processes, of the origin and development of these things and of the interconnection which binds all these natural processes into one great whole. Physiology, which investigates the processes occurring in plant and animal organisms; embryology, which deals with the development of individual organisms from germs to maturity; geology, which investigates the gradual formation of the Earth's surface - all these are the offspring of our century.
The Three Sources and Component Parts of Marxism (extract)
by Lenin
The philosophy of Marxism is materialism. Throughout the recent history of Europe, and particularly at the end of the eighteenth century in France, which was the scene of the decisive battle against every kind of medieval rubbish, against serfdom in institutions and ideas, materialism proved to be the only consistent philosophy, true to all the teachings of natural science, hostile to superstitions, cant, etc. The enemies of democracy tried, therefore, with all their energy, to "overthrow," undermine and defame materialism, and defended various forms of philosophic idealism, which always leads, in one way or another, to the defence and support of religion.
Marx and Engels always defended philosophic materialism in the most determined manner, and repeatedly explained the profound error of every deviation from this basis. Their views are more dearly and fully expounded in the works of Engels, Ludwig Feuerbach and Anti-Duhring, which, like the Communist Manifesto, are household books for every conscious worker.
However, Marx did not stop at the materialism of the eighteenth century but moved philosophy forward. He enriched it by the achievements of German classical philosophy especially by Hegel's system, which in its turn had led to the materialism of Feuerbach. Of these the main achievement is dialectics, i.e., the doctrine of development in its fuller, deeper form, free from one-sidedness-the doctrine, also, of the relativity of human knowledge that provides us with a reflection of eternally developing matter. The latest discoveries of natural science-radium, electrons, the transmutation of elements-are a remarkable confirmation of the dialectical materialism of Marx, despite the doctrines of bourgeois philosophers with their "new" returns to old and rotten idealism.
While deepening and developing philosophic materialism, Marx carried it to its conclusion; he extended its perception of nature to the perception of human society. The historical materialism of Marx represented the greatest conquest of scientific thought.
Chaos and arbitrariness, which reigned until then in the views on history and politics, were replaced by a strikingly consistent and harmonious scientific theory, which shows how out of one order of social life another and higher order develops, in consequence of the growth of the productive forces - how capitalism, for instance, grows out of serfdom.
Just as the cognition of man reflects nature (i.e., developing matter) which exists independently of him, so also the social cognition of man (i.e., the various views and doctrines-philosophic, religious, political, etc.) reflects the economic order of society. Political institutions are a superstructure on the economic foundation. We see, for example, that the various political forms of modern European states serve the purpose of strengthening the domination of the bourgeoisie over the proletariat.
The philosophy of Marx completes in itself philosophic materialism which has provided humanity, and especially the working class, with a powerful instrument of knowledge.
Lenin's Collected Works
Volume 38, p359:
On the Question of Dialectics
The splitting of a single whole and the cognition of its contradictory parts is the essence (one of the "essentials", one of the principal, if not the principal, characteristics or features) of dialectics. That is precisely how Hegel, too, puts the matter.
The correctness of this aspect of the content of dialectics must be tested by the history of science. This aspect of dialectics (e.g. in Plekhanov) usually receives inadequate attention: the identity of opposites is taken as the sum-total of examples ("for example, a seed", "for example, primitive communism". The same is true of Engels. But it is "in the interests of popularisation ...") and not as a law of cognition (and as a law of the objective world.)
In mathematics: + and -, differential and integral,
In mechanics: action and reaction,
In physics: positive and negative electricity,
In chemistry: the combination and dissociation of atoms,
In social science: the class struggle.
The identity of opposites (it would be more correct, perhaps, to say their "unity", - although the difference between the terms identity and unity is not particularly important here. In a certain sense both are correct) is the recognition (discovery) of the contradictory, mutually exclusive, opposite tendencies in all phenomena and processes of nature (including mind and society). The condition for the knowledge of all processes of the world in their "self-movement", in their spontaneous development, in their real life, is the knowledge of them as a unity of opposites. Development is the "struggle" of opposites. The two basic (or two possible? Or two historically observable?) conceptions of development (evolution) are: development as decrease and increase, as repetition, and development as a unity of opposites (the division of a unity into mutually exclusive opposites and their reciprocal relation)! .
In the first conception of motion, self-movement, its driving force, its source, its motive, remains in the shade (or this source is made external - God, subject, etc.). In the second conception the chief attention is directed precisely to knowledge of the source of "self"-movement.
The first conception is lifeless, pale and dry. The second is living. The second alone furnishes the key to the "self-movement" of everything existing; it alone furnishes the key to "leaps", to the "break in continuity," to the transformation into the opposite", to the destruction of the old and the emergence of the new.
The unity (coincidence, identity, equal action) of opposites is conditional, temporary, transitory, relative. The struggle of mutually exclusive opposites is absolute, just as development and motion are absolute.
NB: The distinction between subjectivism (scepticism, sophistry, etc.) and dialectics, incidentally, is that in (objective) dialectics the difference between the relative and the absolute is itself relative. For objective dialectics there is an absolute within the relative. For subjectivism and sophistry the relative is only relative and excludes the absolute.
In his Capital, Marx first analyses the simplest, most ordinary and fundamental, most common and everyday relation of bourgeois (commodity) society, a relation encountered billions of times, viz., the exchange of commodities. In this very simple phenomenon (in this "cell" of bourgeois society) analysis reveals all the contradictions (or the germs of all contradictions) of modern society. The subsequent exposition shows us the development (both growth and movement) of these contradictions and of this society in the Sum of its individual parts. From its beginning to its end.
Such must also be the method of exposition (or study) of dialectics in general (for with Marx the dialectics of bourgeois society is only a particular case of dialectics). To begin with what is the simplest, most ordinary, common, etc., with any proposition: the leaves of a tree are green; John is a man: Fido is a dog, etc. Here already we have dialectics (as Hegel's genius recognised); the individual is the universal.
Consequently, the opposites (the individual is opposed to the universal) are identical: the individual exists only in the connection that leads to the universal. The universal exists only in the individual and through the individual. Every individual is (in one way or another) a universal. Every universal is (a fragment, or an aspect, or the essence of) an individual. Every universal only approximately embraces all the individual objects. Every individual enters incompletely into the universal, etc., etc. Every individual is connected by thousands of transitions with other kinds of individuals (things, phenomena, processes) etc. Here already we have the elements, the germs, the concepts of necessity, of objective connection in nature, etc. Here already we have the contingent and the necessary, the phenomenon and the essence; for when we say: John is a man, Fido is a dog, this is a leaf of a tree, etc., we disregard a number of attributes as contingent; we separate the essence from the appearance, and counterpose the one to the other.
Thus in any proposition we can (and must) disclose as in a "nucleus" (:cell") the germs of all the elements of dialectics, and thereby show that dialectics is a property of all human knowledge in general.
And natural science shows us (and here again it must be demonstrated in any simple instance) objective nature with the same qualities, the transformation of the individual into the universal, of the contingent into the necessary, transitions, modulations, and the reciprocal connection of opposites. Dialectics is the theory of knowledge of (Hegel and) Marxism. This is the "aspect" of the matter (it is not "an aspect" but the essence of the matter) to which Plekhanov, not to speak of other Marxists, paid no attention.
Knowledge is represented in the form of a series of circles both by Hegel (see Logic) and by the modern epistemologists" of natural science, the eclectic and foe of Hegelianism (which he did not understand!!), Paul Volkmann.
"Circles" in philosophy: [is a chronology of persons - essential? No!
Ancient: from Democritus to Plato and the dialectics of Heraclitus.
Renaissance: Descartes versus Gassendi (Spinoza?)
Modern: Holbach-Hegel (via Berkeley, Hume, Kant).
Hegel - Feuerbach - Marx
Dialectics as living, many-sided knowledge (with the number of sides eternally increasing), with an infinite number of shades of every approach and approximation to reality (with a philosophical system growing into a whole out of each shade) - here we have an immeasurably rich content as compared with metaphysical materialism, the fundamental misfortune of which is its inability to apply dialectics to the theory of reflection, to the process and development of knowledge.
Philosophical idealism is only nonsense from the standpoint of crude, simple, metaphysical materialism. From the standpoint of dialectical materialism, on the other hand, philosophical idealism is a one-sided, exaggerated, development (inflation, distension) of one of the features, aspects, facets of knowledge, into an absolute, divorced from matter, from nature, apotheosised. Idealism is clerical obscurantism. True. But philosophical idealism is ("more correctly" and "in addition") a road to clerical obscurantism through one of the shades of the infinitely complex knowledge (dialectical) of man.
Human knowledge is not (or does not follow) a straight line, but a curve, which endlessly approximates a series of circles, a spiral. Any fragment, segment, section of this curve can be transformed (transformed one-sidedly) into an independent, complete, straight line, which then (if one does not see the wood for the trees) leads into the quagmire, into clerical obscurantism (where it is anchored by the class interests of the ruling classes). Rectilinearity and one-sidedness, woodenness and petrification, subjectivism and subjective blindness - voila the epistemological roots of idealism. And clerical obscurantism (= philosophical idealism), of course, has epistemological roots, it is not groundless; it is a sterile flower undoubtedly, but a sterile flower that grows on the living tree of living, fertile, genuine, powerful, omnipotent, objective, absolute human knowledge.
VOLUME 38, pp 221 - 222
Summary of Dialectics
by Lenin
1) The determination of the concept out of itself [the thing itself must be considered in its relations and in its development];
2) the contradictory nature of the thing itself (the other of itself), the contradictory forces and tendencies in each phenomenon;
3) the union of analysis and synthesis.
Such apparently are the elements of dialectics.
One could perhaps present these elements in greater detail as follows:
1) the objectivity of consideration (not examples, not divergencies, but the Thing-in-itself).
2) the entire totality of the manifold relations of this thing to others.
3) the development of this thing, (phenomenon, respectively), its own movement, its own life.
4) the internally contradictory tendencies (and sides) in this thing.
5) the thing (phenomenon, etc) as the sum andunity of opposites.
6) the struggle, respectively unfolding, of these opposites, contradictory strivings, etc.
7) the union of analysis and synthesis - the breakdown of the separate parts and the totality, the summation of these parts.
8) the relations of each thing (phenomenon, etc.) are not only manifold, but general, universal. Each thing (phenomenon, etc.) is connected with every other.
9) not only the unity of opposites, but the transitions of every determination, quality, feature, side, property into every other [into its opposite?].
10) the endless process of the discovery of new sides, relations, etc.
11) the endless process of the deepening of man's knowledge of the thing, of phenomena, processes, etc., from appearance to essence and from less profound to more profound essence.
12) from co-existence to causality and from one form of connection and reciprocal dependence to another, deeper, more general form.
13) the repetition at a higher stage of certain features, properties, etc., of the lower and
14) the apparent return to the old (negation of the negation).
15) the struggle of content with form and conversely. The throwing off of the form, the transformation of the content.
16) the transition of quantity into quality and vice versa (15 and 16 are examples of 9)
In brief, dialectics can be defined as the doctrine of the unity of opposites. This embodies the essence of dialectics, but it requires explanations and development.


Monday, July 20, 2009



Ở thế kỷ XX, một số người tin vào Marx và chủ nghĩa Marx. Đảng cộng sản là một đạo quân có quân số đông với một niềm tin sắt đá, nhưng đạo quân này cũng là những đao thủ phủ của nhân dân và những kẻ phá hoại đất nước của họ. Không phải sau khi Đông Âu và Liên Xô tan vỡ, mà trước đó, sau khi Thomas More viết Utopia, và trước khi Marx viết tuyên ngôn của đảng Cộng sản, nhiều người đã phản đối đường lối cộng sản. và đã nhìn thấy trước những địa ngục của thuyết xã hội không tưởng.

Công cuộc nghiên cứu của chúng tôi chú trọng hai mặt là lý thuyết và thực tế. Lý thuyết nào cũng phải trải qua cơn thử thách của thực tiễn. Ngoài ra, ngôn ngữ cộng sản rất phức tạp, câu trước trái với câu sau, cho nên khi nghiên cứu về cộng sản, chúng ta cũng phải chú ý đến điểm nào là thực, điểm nào là hư, nhất là các tác giả sau Marx. Sau một thời gian nghiên cứu và khảo chứng thực tế, chúng tôi rút được những điểm sau:

I.Tư tưởng của Marx mâu thuẫn, nếu không là giả dối.

+Ông kết tội tư bản bóc lột, chủ trương giai cấp đấu tranh, kêu gọi vô sản đứng lên tiêu diệt tư bản để đem lại một xã hội không giai cấp và tiến bộ hơn tư bản nhưng cuối cùng với chủ trương bãi bỏ tư hữu, thì tư sản hay vô sản đều bị cộng sản bóc lột, trở thành nô lệ của đảng cộng sản.

+Ông bảo rằng giai cấp vô sản lật đổ giai cấp tư sản bằng bạo lực để cướp chính quyền, nắm chính quyền nhưng lại nói đảng cộng sản đại biểu cho giai cấp vô sản, như vậy là giai cấp vô sản chỉ là tấm bình phong, là hình nộm cho đảng cộng sản lợi dụng.

+Marx tuyên bố người cộng sản hướng đến dân chủ, nhưng trong lý thuyết, Marx đề cao giai cấp công nhân, và kết tội các giai cấp khác là phản động. Như vậy, Marx chủ trương chống lại đa số nhân dân, cho nên đảng cộng sản không thực thi dân chủ. Với chủ trương bạo động của Marx, chính sách chuyên chính vô sản. đảng cộng sản đã chủ trương độc tài, phản dân chủ vì chủ trương độc đảng, quyền bính thuộc thiểu số lãnh đạo. Lãnh tụ cộng sản như Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông ra tay sát hại các đảng phái trong nước, giết hại các đồng chí và đồng bào, tạo nên việc diệt chủng tồi tệ nhất trong lịch sử.

+Marx tuyên bố tiêu diệt tư sản sẽ xây dựng một xã hội không giai cấp nhưng trái lại, trong xã hội cộng sản nhiều giai cấp ra đời, bất công ngày càng to rộng. Đường lối vô sản chuyên chính là chính sách đàn áp nhân dân, và đưa đến những hành động phi pháp, phi dân chủ, sinh ra tệ đoan sùng bái cá nhân, nịnh hót, phe nhóm trong đảng cộng sản.Đường lối này cũng đưa đến bệnh tự tôn, kiêu căng, lãnh đạo trung ương và các cấp mặc sức vạch kế hoạch này, kế hoạch nọ là những kế hoạch quá sức và không tưởng,làm cho kinh tế sụp đổ. Những kế hoạch đại công nghiệp của Liên Xô, và bước nhảy vọt của Mao Trạch Đông đã dẫn đến hàng triệu người chết đói.

Ngoài tính độc tài, kiêu căng, người cộng sản còn phạm nhiều sai lầm như là giáo điều, loại bỏ trí thức, đem công nhân lãnh đạo nhà máy, điều khiển kỹ sư. Chính sách đưa công nông lên lãnh đạo, chủ trương" hồng hơn chuyên", việc tuyển lựa sinh viên hay cán bộ theo lý lịch, thành phần là những nguyên nhân đưa đến suy sụp kinh tế và các ngành nghề khác.

Chủ trương vô sản chuyên chính của cộng sản đưa đến cho dân chúng bị mất tự do, trong khi đảng cộng sản trở thành giai cấp thống trị, chiếm hữu tài sản quốc gia và tài sản nhân dân, trong khi dân chúng ngày càng nghèo khổ.

II. Marx không tưởng

+ Không còn giai cấp bóc lột
Trong TNCS, Marx đã mơ xóa tan giai cấp, rồi tiến lên xóa tan biên cương quốc gia và quốc gia trở thành vô chánh phủ.
Hãy xoá bỏ tình trạng người bóc lột người thì tình trạng dân tộc này bóc lột dân tộc khác cũng sẽ bị xoá bỏ.
Khi mà sự đối kháng giữa các giai cấp trong nội bộ dân tộc không còn nữa thì sự thù địch giữa các dân tộc cũng đồng thời mất theo (TUYÊN NGÔN CỘNG SẢN II , 5 ).
Ở cuối chương II, Marx nhắc lại quan điểm trên nghĩa là sau khi đấu tranh giành được chính quyền và tài sản của tư sản, giai cấp vô sản biến mất và chính quyền do nó dựng lên cũng biến mất

Trong quyển Hệ Tư Tưởng Đức (1845), Marx đã mơ mộng:

Trong xã hội cộng sản, nơi không có ai bị giới hạn lĩnh vực hoạt động nhất định… xã hội điều tiết toàn bộ quá trình sản xuất và vì vậy sẽ tạo điều kiện cho tôi hôm nay làm việc này, ngày mai làm việc khác, sáng đi săn, giữa trưa đi câu cá, chiều chăn gia súc, sau bữa ăn tối thì làm phê bình - tuỳ thích – và không vì thế mà biến tôi thành thợ săn, ngư dân, người chăn nuôi hay nhà phê bình. (CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN I , 5, [1]

George Lukacs cũng theo Marx mà mộng tưởng:
Vì vậy việc loại bỏ tư hữu chính là điều kiện cần thiết của tự do chân chính. Phải giải thoát khỏi sự phụ thuộc đó thì nhân loại mới đạt đến sự tự thể hiện hoàn toàn. Phân công lao động sẽ biến mất và người ta có thể tự do chuyển từ công việc này sang công việc khác.
Cũng như Marx , sau này Lenin nói về sự tiêu vong của nhà nước. Milovan Djilas nhận định về quan niệm nhà nước tiêu vong của cộng sản như sau:
Điều đặc biệt là ngược lại với lí luận về sự “tiêu vong”, chức năng của nhà nước ngày càng mở rộng và phân nhánh cùng với số người tham gia vào bộ máy ngày một đông hơn. Nhận thức được rằng vai trò của bộ máy nhà nước sẽ ngày càng mở rộng và phức tạp thêm (dù xã hội đã chuyển sang giai đoạn “phi giai cấp”, giai đoạn “cộng sản), Stalin quyết định rằng nhà nước sẽ tiêu vong khi tất cả các công dân đều sẵn sàng nhận những công việc của ông ta, đạt đến trình độ của ông ta. Lenin cũng từng nói tới giai đoạn khi một bà nấu bếp cũng đảm đương vai trò quản lí nhà nước. Như chúng ta đã thấy các lí thuyết tương tự như của Stalin từng hiện diện tại Nam Tư. Nhưng không lí thuyết nào có thể san bằng được cách biệt giữa giáo điều cộng sản về nhà nước, nghĩa là sự “tiêu vong” các giai cấp và “tiêu vong” của nhà nước trong chế độ “xã hội chủ nghĩa” của họ với chế độ đảng trị-toàn trị trên thực tế (GIAI CẤP MỚI IV, 16)

Lenin và Stalin muốn nói gì đây? Phải chăng hai ông muốn nói: " không bao giờ!"Nếu hai ông nói như vậy thì lại trái mộng tưởng của Marx là sau khi giai cấp vô sản nắm quyền và chiếm đoạt tài sản tư sản và bỏ tù họ, giết hại họ thì hết giai cấp, hết đấu tranh và nhà nước cũng tiêu vong luôn, nghĩa là không cần ai cai trị!
Lý thuyết này chỉ là phỉnh gạt những kẻ hiền lành và nhiều ảo mộng.Một khi một người nào hay một nhóm người nào đã cầm quyền bính trong tay thì khó mà buông tay. Họ sẽ ôm cho đến chết trừ một số ngưòi ít tham sân si và hiểu đời. Làm sao khi vô sản cướp được chính quyền, cướp được tài sản của tư bản mà lại giải tán chính quyền? Và làm sao một nước lại không chính phủ, và các quốc gia không cần biên cương?

Hơn nữa, trong thực tế, ta thấy sau khi cướp được chính quyền, Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh ngồi ở ghế hoàng đế cho đến chết. Và sau khi cướp đưọc chính quyền, cộng sản không giải tán chính phủ, giải tán đảng cộng sản mà còn khuyếch trương nó quy mô hơn trước.Và sau khi củng cố địa vị trong nước, cộng sản lộ bộ mặt đế quốc xâm lược. Như vậy thì sao gọi là xóa bỏ biên cương? Xóa bỏ biên giới để đế quốc cộng sản thống nhất thiên hạ?

Cái mộng tưởng này, lý luận này thật là không tưởng và hoàn tòan trái sự thực! Marx phê bình người ta không tưởng nhưng sự thật, ông cũng như họ mà thôi. Có điều không tưởng của người một là cho đời nở hoa, hay là cho cười một chút cho vui chứ không phương hại đến ai. Còn các ông Marx, Lenin, Stalin thì chín rõ mười là phạm tội cướp của, giết người! Các ông Lương Sơn Bạc là người giang hồ vô học, còn Marx, Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pol Pot là trí thức sát nhân và đạo tặc.

Sau khi cướp chính quyền và cướp tài sản của tư sản, giai cấp vô sản không tự tiêu vong mà còn thiết lập một nhà nước chuyên chế với lực lượng đảng viên, công an, quân đội hùng hậu nhất từ xưa đến nay.
Milovan Djilas viết:
Chính cuộc sống đã bác bỏ lời tiên đoán của Lenin: “chuyên chính vô sản” không những không thủ tiêu các giai cấp mà chính nó cũng không có ý định tự tiêu vong[..], sức mạnh của nhà nước (trước hết là các cơ quan chuyên chính) không những không giảm mà còn tăng thêm không ngừng.(GIAI CẤP MỚI IV ,16)

Bản chất Marx không tưởng cho nên đã truyền lại cho các thế hệ sau căn bệnh này. Lý do là hoang tưởng, không khách quan, thiếu chuyên môn và tự cao, tự đại. Không tưởng là căn bệnh chung của cộng sản các nước. Bệnh này thể hiện rõ rệt trong các nghị quyết, trong các chương trình năm, mười năm của cộng sản.

Nguyễn Kiến Giang đã phê bình bệnh không tưởng của cộng sản:
Hậu quả của các dự án xã hội không tưởng là rất nguy hại, nhất là khi chúng được coi là duy nhất khoa học có thể có, nghĩa là khi chúng biến thành những tín điều. [. .]. Những dự án xã hội không tưởng còn mang lại một hậu quả khác, cũng không kém nghiêm trọng: nhân danh tương lai để bắt buộc con người hy sinh hiện tại. Và khi cuộc sống hiện tại của con người bị hy sinh cho tương lai, thì chính cái tương lai ấy sẽ không bao giờ tới. Thay thế cho cái hiện tại bị hy sinh, cái tương lai không bao giờ tới là cái quá khứ mà con người muốn từ bỏ nhưng bây giờ lại chìm sâu vào đó (Suy tư 90, IX).

+ Dựa theo" duy vật biện chứng", luật phủ định của phủ định, Marx tin rằng xã hội cộng sản tốt hơn tư bản. Đây rõ là phương pháp " Duy vật biện chứng " và Marx đều sai lầm.
Nguyễn Kiến Giang đã nói lên ảo tưởng của người cộng sản về tính chất ưu việt của chủ nghĩa cộng sản:
Người ta tưởng rằng với chủ nghĩa xã hội, tất cả những tật bệnh xã hội phát sinh dưới chủ nghĩa tư bản sẽ được khắc phục, nhất là chế độ người bóc lột người. Hầu hết các nước xã hội chủ nghĩa đều tuyên bố xóa bỏ xong các giai cấp bóc lột. Nhưng kết quả là thế nào? Kết quả là chủ nghĩa xã hội vẫn không tỏ rõ được ưu thế của nó đối với chủ nghĩa tư bản. (SUY TƯ 90 * III, 3).

+Marx đã tin tưởng khối vô sản đoàn kết.
Ông hô hào:" Vô sản tất cả các nước, đoàn kết lại! (TUYÊN NGÔN CỘNG SẢN IV ,2)
Marx lạc quan hay ông hoang tưởng tin rằng sau khi diệt giai cấp bóc lột thì thế giới hòa bình, giai cấp vô sản không còn kẻ thù. Marx đã lầm. Trong chương đầu tiên, người nghiên cứu đã nói rằng lịch sử thế giới không phải chỉ là đấu tranh giai cấp mà nhiều khi cùng gia tộc, cùng quốc gia đấu tranh với nhau hay nước này đánh nước khác. Bên cạnh đó còn có đấu tranh giữa thiện và ác, mạnh và yếu. Liên Xô chiếm Đông Âu, Trung quốc đấu với Liên Xô và Việt Nam, Việt Nam đánh Cao Miên rõ là anh em, đồng chí, vô sản đánh nhau. Luận điểm của Marx rõ là không tưởng. Hơn nữa khi nói như vậy, Marx đã quên nhìn ngắm lại ông. Chính ông và các đảng viên cộng sản , và đảng viên xã hội đã nặng lời tố cáo nhau, sát hại nhau thì làm sao mà đoàn kết?

Tranh đấu, vô sản chuyên chính đã làm cho con người khát máu. Ngay khi Lenin vừa bị bệnh, Stalin đã cướp quyền rồi đày Trotsky và giết hại gia đình và các đồng chí của ông. Stalin, Mao Trạch Dông đã giết biết bao đồng chí và đồng bào của ông. Liên Xô cướp đất Trung Quốc và xâm lược Đông Âu; Trung Quốc chiếm Tây Tạng, lấn Việt Nam; Việt Nam đánh chiếm Cao Miên thì đâu còn tình đồng chí, anh em vô sản!

III. Marx tiên đoán sai lầm

Trong các triết gia cổ và kim, Marx là một người luôn muốn chứng tỏ trí thông minh và tài tiên tri. Tài tiên tri này ông bảo là do ông nắm quy luật của lịch sử.Điều này chứng tỏ ông tự tôn và làm cho các đệ tử ông sinh bệnh giáo điều và làm cho chủ nghĩa Marx thành một tôn giáo.

+Trong TNCS, Marx đã tin tưởng nước Đức đủ điều kiện làm cuộc cách mạnh vô sản đầu tiên trên thế giới Nhưng nước Nga là một nước nông nghiệp lạc hâu lại đi tiên phong trong phong trào cộng sản (TUYÊN NGÔN CỘNG SẢN * IV , 1)

+Trong TNCS, Marx nhiều lần xác quyết giai cấp tư sản dẫy chết (TUYÊN NGÔN CỘNG SẢN I ,16)

Cho đến nay, tư bản vẫn tồn tại, trong khi các nước cộng sản đã chết và đang dẫy chết. Từ khi thành lập liên bang Nga, và trong thế chiến thứ hai, Liên Xô phải sống nhờ lúa mạch của Mỹ và đồng đô la Mỹ. Nay Trung Quốc và Việt Nam cũng phải nhờ đến đồng đô la Mỹ. Như vậy rõ ràng là luận cứ của Marx sai.
Trần Độ nhìn nhận xã hội chủ nghĩa thất bại, tư bản không chết vì tư bản biết tư điều chỉnh, không máy móc, không giáo điều. Điều này cho thấy luận điểm của Marx sai lầm, là chủ quan, thiếu khoa học:
Sau những năm 90, mô hình chủ nghĩa xã hội Xô Viết đã thất bại (rõ là thất bại chứ không phải thoái trào hay tiến trào gì cả), chủ nghĩa xã hội phải tự điều chỉnh. Trong khi đó, chủ nghĩa tư bản cũng đang tự điều chỉnh, và ngày càng tiến đến hậu tư bản chủ nghĩa. Chủ nghĩa tư bản không thể đế quốc, phát xít hơn như Mác hoặc Lê nin, dự đoán, mà tự nó muốn cứu nó thì nó buộc phải dân chủ hơn [TRẦN ĐỘ * NHẬT KÝ RỒNG RẮN V].

Nhận định sai, dự báo sai là do việc làm đầy chủ quan và ngạo mạn cùng cẩu thả. Điều này chứng tỏ biện chứng pháp không phải là khoa học như người cộng sản lầm tưởng.

Karl Popper viết về duy vật biện chứng:
Tất nhiên tiên tri không có nghĩa là phi khoa học, giống như các tiên đoán về các sự kiện nhật thực và các sự kiện thiên văn khác chỉ ra. Nhưng biện chứng của Hegel, hay phiên bản duy vật chủ nghĩa của nó, không thể được xem như là một nền tảng đúng đắn cho các dự báo khoa học. [..].. Do vậy, nếu tiến hành các các dự đoán dựa trên phép biện chứng thì một số sẽ trở nên đúng và một số sẽ trở nên sai. Trong trường hợp sau, hiển nhiên sẽ làm nảy sinh một tình huống không biết trước được. (BIỆN CHỨNG PHÁP LÀ GÌ, 2 ).

Marx không phải là một chuyên gia kinh tế. Ông là một triết gia, một chính trị gia và ông đem quan điểm đó vào lý luận kinh tế của ông. Tham vọng của ông quá lớn. Vẫn biết triết học, chính trị, kinh tế, văn hóa có mối liên hệ nhưng không thể đem tất cả bỏ chung vào nhau. Khoa học tự nhiên có phương pháp của nó khác với chính trị, kinh tế, lịch sử. Marx tham vọng quá lớn mà những người theo ông lại vừa tham vọng, vừa giáo điều chẳng khác nhà thờ thời trung cổ đã bắt khoa học phải chịu " phép rửa tội", không được phát biểu trái với thánh kinh, nếu không thì bị kết tội là tà giáo, phải lên giàn hỏa!

Chủ nghĩa Marx có một đạo quân hùng hậu nhất, và một triết lý hàng trăm tập, hàng ngàn quyển và đã cai trị nửa nhân loại và nửa trái đất non một thế kỷ.Trước đây lịch sử nhân loại đã đầy những trang máu, nào là chiến tranh tôn giáo, nào là chế độ thực dân, đế quốc, và phát xít, nhưng chủ nghĩa cộng sản là một tai họa lớn nhất của nhân loại.

Cộng sản là một thất bại. Câu chuyện cũng đơn giản. Cộng sản chủ trương bãi bỏ tư hữu. Bãi bỏ tư hữu thì tài sản quốc gia lọt vào tay một nhóm người , họ sống xa hoa, phung phí. Bãi bỏ tư hữu là một việc trái tâm lý và quyền lợi con người. Do vậy mà nhân dân chống đối. Nhân dân chống đối thì chúng phải đàn áp do đó mà có chính sách " vô sản chuyên chính". Để bảo vệ quyền lợi, cộng sản tăng cường công an, quân đội. Do đó mà giai cấp mới, giai cấp thống trị ra đời. Càng vô sản chuyên chính, nhân dân càng bất mãn và phản đối. Nhân dân không làm việc thì lao động không đạt năng suất cao. Thêm vào đó, vô sản chuyên chính thì lãnh đạo kiêu căng, đặt ra những kế hoạch không tưởng và sai lầm. Do đó, kinh tế quốc gia càng suy sụp, nhân dân đói khổ.
Tóm lại chủ nghĩa cộng sản là một chủ nghĩa khủng bố và diệt chủng, làm cho con người đói rét, mất tự do, dân chủ trong khi giai cấp thống trị sống huy hoàng bằng cách ăn cắp của công, cườp tài sản nhân dân và bán nước

Một số người cho rằng Marx, Engels là đúng, còn Lenin, Mao làm sai. Thiết tưởng chỉ cần căn cứ vài điểm trong TNCS là chúng ta đã thấy tội ác khởi đầu từ Marx và Engels:
-Đấu tranh giai cấp
-Tịch thu tài sản tư bản.
-Bãi bỏ tư hữu
-Cưỡng bách lao động
-Chuyên chính vô sản

IV. Cộng sản thất bại

Để làm sáng tỏ vấn đề, chúng tôi xin đưa ra vài so sánh về kết quả xây dựng XHCN của cộng sản và các nước khác.
Nhiều tài liệu cho biết đời sống quốc gia và cộng sản khác nhau.+Nghiên cứu kinh tế Liên Xô, về lương công nhân,Milovan Djilas nhận định rằng cộng sản bóc lột công nhân và không tôn trọng con người:Trong tình hình như thế, mức sống của người dân không làm lãnh đạo phải bận tâm mặc dù theo Marx thì con người là nhân tố sản xuất quan trọng nhất. Theo ông Krankshown, một đảng viên cộng đảng, thì lương 600 rub một tháng phải được coi là không đủ sống, trong khi Harrie Shvars, một nhà báo Mĩ lại cho rằng có đến 8 triệu người chỉ được nhận dưới 300 rub một tháng. (GIAI CẤP MỚI 5 ,9)
Milovan Djila so sánh kinh tế thời Cộng sản và thời Nga hoàng. Ông viết:
Ta biết rằng năng suất là thấp và các nhà kinh tế Nam Tư tính ra rằng (dĩ nhiên là trong giai đoạn mâu thuẫn với Liên Xô) ngay trên những cánh đồng màu mỡ của Ukraine năng suất cũng không được 1 tấn một hecta. Số lượng gia súc và gia cầm trong giai đoạn hợp tác hoá cũng giảm hơn 50%, và cho đến nay vẫn chưa đạt mức như thời nước Nga Sa Hoàng lạc hâu. (GIAI CẤP MỚI 4 ,1)

+Richard Pipes cho ta biết tình hình kinh tế hai miền Băc và Nam Triều Tiên:
Ở nước Bắc Triều Tiên cộng sàn, trong những năm 1990 phần lớn trẻ em bị mắc các căn bệnh do đói ăn mà ra; theo các số liệu hiện có, trong nửa sau của thập kỉ 1990 gần hai triệu người Bắc Hàn đã bị chết vì đói. Tại nước này tỉ lệ tử vong ở trẻ em sơ sinh là 88 trên 1000, trong khi ở Hàn Quốc là 8 trên 1000; tuổi thọ của đàn ông Bắc Hàn là 48,9 trong khi ở Nam Hàn là 70,4. Thu nhập tính trên đầu người Bắc Hàn là 900 dollar, trong khi ở Nam Hàn là 13.700 dollar.(Richard Pipes.CHU NGHĨA CỘNG SẢN VI ,3)

+Nguyễn Kiến Giang viết về kinh tế Việt Nam:
Những tính toán gần đây cho biết các doanh nghiệp nhà nước phần lớn đều thua lỗ, chỉ có 21% có lãi, [..]. Hơn nữa, các doanh nghiệp nhà nước đang mắc nợ tới khoảng 200 ngàn tỉ đồng, xấp xỉ 1/2 tống sản phẩm quốc dân (SUY TƯ 90 * IV , 3).

+Triệu Tử Dương [2] là một người sáng suốt khi ông từ chối đàn áp sinh viên ở Thiên An Môn năm 1989. Ông cũng là một người nhận thức rõ tình hình Trung Hoa và thế giới khi ông viết trong Nhật ký của ông về dân chủ:
+Trần Độ nhận định rằng đảng cộng sản là tai họa, làm chậm bước tiến của dân tộc:Trên thế giới có đến hơn 100 nước không cần chủ nghĩa Mác- Lênin và chủ nghĩa xã hội, không cần có Đảng cộng sản “tài tình” và “sáng suốt” mà cứ phát triển đến trình độ giàu có, văn minh cao. (TRẦN ĐỘ * NHẬT KÝ RỒNG RẮN I ,1)

+Vì mang dấu ấn của lịch sử, người Việt Nam đã trải qua nhiều chế độ.
Dù căm thù thực dân Pháp, người Việt Nam cũng như những người Á ,Phi khác đã ngậm ngùi nhận định về thời hậu thực dân rằng thực dân tốt hơn cộng sản.

-Thi sĩ Hữu Loan viết rằng thời thực dân nước ta có bầu cử, quan lại không tham nhũng, báo chí được xuất bản, lương dư ăn, sinh viên học sinh không phải trả tiền, nhà thương miễn phí.[3]

+Nguyễn Chí Thiện [4]viết:
OÂi thaèng Taây maø tröôùc khi ngöôøi daân khoâng tieác maùu xöông ñaùnh ñuoåi.
Nay hoï xoùt xa luyeán tieác voâ chöøng.
Nhôø vuoát nanh cuûa luõ thuù röøng.
Maø baøn tay teân cai trò thöïc daân hoùa ra eâm aû ( ÑOÀNG LAÀY).

+Trong Đêm Giữa Ban Ngày, Vũ Thư Hiên [5] ghi lại lời mẹ ông, bà Vũ Đình Huỳnh, người đã có kinh nghiệm với mật thám Pháp đã đưa ra một nhận định để đời:
Chúng nó đến, con có tưởng tượng được không, còn tệ hơn cả mật thám Pháp nữa kia! (28)
Thời Pháp thuộc, mẹ còn chống chọi được, bọn thực dân tiếng thế chứ không đến nỗi ác như bọn này. Bây giờ khó lắm, mọi sự làm ăn đều khó, chúng nó bít kín mọi đường, bắt mọi người muốn sống phải phụ thuộc chúng nó (139).

+Người chị của Trần Độ đã hoạt động chống Pháp thời bí mật cho rằng cộng sàn gian ác hơn thực dân. Trần Độ kể:
Tôi có một bà chị có chồng là tù nhân trong thời đế quốc phong kiến, nay có con rể là tù cách mạng. Chị có kể chuyện về hai cuộc đi thăm tù : trước đi thăm chồng, nay (sau năm 1975) đi thăm con rể. Chị có một ấn tượng rất nặng nề khi phải so sánh hai cuộc đi thăm ấy : tù nhân thời nay cực hơn thời đế quốc (BÚT kÝ * MỘT CÁI NHÌN TRỞ LẠI I, 4)

Trần Độ so sánh chế độ cộng sản với chế độ cũ:
Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội chưa tốt đẹp, còn nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, của một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ (TRẦN ĐỘ * NHẬT KÝ RỒNG RẮN II, 3)

Sau đây là những nhận định rất có giá trị về chủ nghĩa cộng sản.
+Simon Sebag Montefiore trong"QUAI VẬT MANG TÊN KARL MARX " đã kết tội Marx rất đúng:
Không có Marx thì đã không có chiến tranh lạnh. Không có Marx thì đã không có “bức màn sắt”, không có quần đảo GULAG[..]. Không có Marx thì Lenin và Stalin không thể có hệ tư tưởng cho phép họ thực hiện những vụ đàn áp chống lại chính nhân dân nước mình với con số nạn nhân lên đến 60 triệu người. Không có Marx thì Mao Trạch Đông không thể trở thành kẻ giết người hàng loạt khủng khiếp nhất trong lịch sử, 75 triệu người đã trở thành nạn nhân của ông ta. Giết người hàng loạt đã trở thành một loại thống kê: năm 1937, khi khởi sự vụ “đàn áp lớn” Stalin đã giao chỉ tiêu giết người cho từng tỉnh, không khác gì giao chỉ tiêu sản xuất gang thép vậy. “Một người chết là bi kịch, hàng triệu người chết là con số thống kê”, Stalin từng nói như thế ( QUAI VẬT MANG TÊN KARL MARX ).

+Trần Xuân Bách [6] phê phán những tội trạng của đảng ông mà ông đã có lần ở trong bộ chính trị: Nguyên nhân khủng hoảng là lãnh đạo sai lầm, vi phạm dân chủ, duy ý chí, bảo thủ trì trệ, đổi mới lệch lạc, đội ngũ đảng viên cán bộ thoái hóa, hư hỏng. (CHỦ NGHĨA XÃ HỘI THẠT SỰ LÀ GÌ? )
+Trần Độ thẳng thắn vạch rõ bộ mặt ghẻ lở của đảng cộng sản Việt Nam:
Nơi nơi tham nhũng, cấp cấp tham nhũng, ngành ngành tham nhũng. To tham nhũng to, nhỏ tham nhũng nhỏ. Người dân đóng góp nhiều thứ, nhiều lần quá, trong khi lương thực không đủ ăn. Mất dân chủ mọi lúc mọi nơi, mất tự do hơn cả khi còn chế độ thực dân (TRẦN ĐỘ * NHẬT KÝ RỒNG RẮN V )

+Ông Nguyễn Kiến Giang nói ông bỏ cộng sản là vì chủ nghĩa Marx là một sai lầm:
Một số nhà tư tưởng và chính khách phương Tây đang dự báo sự cáo chung của chủ nghĩa xã hội về mặt lịch sử (Brezinski: “kỷ nguyên hậu cộng sản” - postcommunisme). Và ở ngay trong các nước xã hội chủ nghĩa, cũng có người coi chủ nghĩa xã hội như một “thử nghiệm lịch sử sai lầm” và tuyên bố từ bỏ không thương xót (Suy tư 90, 1).

+Milovan Djilas đã nhận định vê sự tồn tại của triết học Marx tại Tây và Đông:
Chủ nghĩa Marx “khởi thuỷ” chẳng còn để lại gì: ở phương Tây người ta đã quên hoặc gần như thế; ở phương Đông, sau khi cộng sản giành được quyền thống trị thì biện chứng pháp và chủ nghĩa duy vật mác-xít đã chỉ còn là hình thức và trở thành giáo điều, được dùng để củng cố quyền lực, được dùng để biện hộ cho sự đàn áp và nô dịch về tư tưởng. Chủ nghĩa Marx thực chất cũng đã bị vất bỏ ngay cả ở phương Đông, nó càng ngày càng trở thành một giáo lí xơ cứng. Đối với phần này của thế giới, nó đã không còn là tư tưởng nữa, nó đã trở thành một thứ quyền lực mới, một nền kinh tế mới, một hệ thống xã hội mới. (GIAI CẤP MỚI I,3).

Thực tế chứng minh XHCN đã làm nhân dân mất tự do, đói rét, chết hàng triệu người, các cơ sở quốc doanh thua lỗ, ngân hàng thiếu tiền bạc. Trotsky, Khrushchev, Gorbachev, Lâm Bưu, Lưư Thiếu Kỳ,Đặng Tiểu Bình đã học tập và trưởng thành trong cái nôi cộng sản Liên Xô và Trung Quốc, đã nắm quyền và đã chứng thực những thất bại to lớn và trầm trọng của Stalin, Mao Trạch Đông và Cộng sản quốc tế cho nên họ phải tìm con đường khác .

Thực tế đó đã làm cho Khrushchev lên tiếng tố cáo Stalin, Lâm Bưu, Đặng Tiểu Bình, Lưu Thiếu Kỳ chỉ trích Mao, và Trần Xuân Bách, Trần Độ, Nguyễn Kiến Giang kêu gọi đảng phải thức tỉnh cơn mê. Khrushchev là chiến sĩ xung kích đã phá hàng rào giây kẽm gai, và nhân dân Đông Âu, Liên Xô và Gorbachev hủy diệt trung tâm thành trì cộng sản .Người Việt Nam đã sống nhiều chế độ và đã kinh qua kinh nghiệm thực dân và cộng sản. Cảm giác và ý nghĩ của người Việt Nam và dân tộc Á Phi thời hậu thực dân đều giống nhau.
Chế độ tư bản đã chiếm thuộc địa, mở rộng thị trường, tàn sát dân Á, Phi, Mỹ và bắt dân châu Phi làm nô lệ nhưng không tàn ác bằng cộng sản.

Milovan Djilas khẳng định:
Giai cấp mới nhất định sẽ biến khỏi vũ đài lịch sử, điều đó là rõ ràng. So với các giai cấp khác trong quá khứ việc biến mất của nó sẽ tạo ra ít hoài cảm nhất. Chà đạp lên tất cả những gì không thoả mãn được tính ích kỉ của nó, giai cấp mới tự chuốc lấy cho mình một cái chết nhục nhã và sự thờ ơ của người đời (GIAI CẤP MỚI IV , 7)
Milovan Djilan không phải là tay sai của đế quốc Mỹ, hoặc đứng vào phe tư bản, ông là một trí thức đồng thời là một chiến sĩ cộng sản trong cái nôi cộng sản, đã yêu và đã hận cho nên nhận định của ông rất chân tình:
Toàn trị cộng sản đưa tới oán cừu toàn diện, mọi tình cảm của con người đều bị nung cháy trong ngọn lửa oán hận đó, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng và lòng hận thù.(GIAI CẤP MỚI V ,5)

Những nhận định trên đây đã được thực tế kiểm chứng và xác nhận. Đó là việc nhân dân Đông Đức và Đông Âu bỏ chạy sang Tây Đức khi bức tường Bà Linh sụp đổ 1989 và việc dân Việt Nam vượt biên sau 1975 đã xác định dân chúng xa lánh cộng sản.Và quan trọng nhất là việc Đông Âu sụp đổ, Liên Xô tan rã và Trung Quốc, Việt Nam biến thái là những minh chứng cụ thể nhất cho sự sụp đổ tất yếu của cộng sản.

Chủ nghĩa cộng sản là một tai họa cho nhân loại. Cộng sản chỉ trích tư bản nhưng cộng sản bóc lột hơn tư bản mà còn phạm tội diệt chủng. Đế quốc, phát xít cũng phạm tội giết người nhưng cộng sản giết người nhiều hơn , giết đồng bào của họ và đồng chí của họ. Cộng sản gian tham, giả dối, họ chuyên môn lừa đảo, miệng nói công bằng, tự do, dân chủ nhưng thực tế là tàn bạo theo chủ trương vô sản chuyên chính. Cộng sản nói bênh vực vô sản nhưn g từ trước đến nay, người vô sản chỉ làm nô lệ cho đảng cộng sản, vẫn đói khổ trong khi cộng sản trở thành tư sản đỏ, trở thành giai cấp mới đầy quyền uy và tiền bạc. Ngày nay, cách mạng Việt Nam thêm khó khăn. Bên cạnh những chính sách phi dân chủ, bất lực trong việc xây dựng quốc gia, ngang nhiên cướp tài sản quốc gia và tài sản nhân dân, cộng sản Việt Nam còn cam tâm bán nước cho Trung Quốc. Chúng ta phải giành lại độc lập và vẹn toàn lãnh thổ, đồng thời xóa bỏ chủ nghĩa cộng sản để xây dựng một quốc gia Viêt Nam độc lập, tự do, dân chủ và thịnh vượng.

[1]."In communist society, where nobody has one exclusive sphere of activity but each can become accomplished in any branch he wishes, society regulates the general production and thus makes it possible for me to do one thing today and another tomorrow, to hunt in the morning, fish in the afternoon, rear cattle in the evening, criticise after dinner, just as I have a mind, without ever becoming hunter, fisherman, herdsman or critic."
[2].Triệu Tử Dương 趙紫陽; Zhào Zǐyáng;( 1919–2005) là một chính trị gia Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Ông từng giữ chức Thủ tướng Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa từ năm 1980 tới 1987, và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc từ năm 1987 tới 1989. Là một quan chức cao cấp trong chính phủ, ông đã lãnh đạo phe cải cách tiến hành những biện pháp cải cách thị trường đóng góp lớn vào tăng trưởng sản xuất và tìm kiếm các biện pháp giải quyết tình trạng quan liêu cũng như chiến đấu chống tham nhũng. Từng được đề cử là người kế tục Đặng Tiểu Bình, Triệu Tử Dương đã bị thanh trừng vì có tình cảm với những sinh viên tham gia phản kháng trên Quảng trường Thiên An Môn năm 1989 và sống mười lăm năm cuối cuộc đời trong hoàn cảnh bị quản thúc tại gia.
[3]. A variety of freedoms did exist even under the colonial regime. Let me list a number of memorable points in the French-occupied Vietnam that still remain in the memory of this slave:First, freedom of election. Most administrative offices were subject to popular vote. The provincial French officials simply played umpires. Other lesser [Vietnamese] officials dared not accept bribes. People can sue and even impeach officials from their positions. Corrupted officials were scorned by everyone. Corruption resulting in loss of lives was treated even worse. One such district official in Hue city was made known to the whole country.Second, freedom of the press and expression. Private individuals were allowed to set up their own papers. They refused to accept government subsidy. Among these papers were the famous Nam Phong (Southern Wind) Magazine, Dan Ba (Women) Magazine, Phu Nu Thoi Dam (Women's Contemporary Discussion) Magazine, Tieng Dan (People's Voice) Newspaper, Phong Hoa Ngay Nay (Today's Custom) Newspaper, etc. Among the well-respected writers and reporters were Pham Quynh, Nguyen Van Vinh, Phan Khoi, Thuy An, Huynh Thuc Khang, etc.Candidates to any position must take qualifying exams. Those with talents would pass. Workers' salaries were enough to pay for their livings and some for their savings. A teacher of two classes, preliminary and preparation, earned 12 piasters a month, equivalent to 2 "chi" of gold today.
Students did not have to pay tuition. Only higher education would cost them a few piasters a month. Good students were awarded scholarships, even scholarships to study in France.Sick people were given medicine without pay at district dispensaries. Provincial hospitals had reserved areas for poor patients who received treatment and food for free. These hospitals were known as charity hospitals.
Today, medical ethics has long disappeared. Hospitals everywhere take patients' money but make no effective treatments.The French colonial regime was horrible indeed, but it is still a far dream for people under regimes that are thumping their chest bragging about independence [and turn around oppressing their own people ( TÁC PHẨM HỮU LOAN).
Hữu Loan Tên thật là Nguyễn Hữu Loan, sinh 1914 tại huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Ông học thành chung ở Thanh Hóa sau đó đi dạy học và tham gia Mặt trận bình dân năm 1936, tham gia Việt Minh ở thị xã Thanh Hóa (nay là thành phố Thanh Hóa). Kháng chiến chống Pháp, Hữu Loan tham gia quân đội Nhân dân Việt nam, phục vụ trong Đại đoàn 304. Sau năm 1954, ông làm việc tại Báo Văn nghệ trong một thời gian. Trong thời gian 1956-1957, ông tham gia Phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm do nhà văn Phan Khôi. Ông phải vào trại cải tạo vài năm, tiếp đó bị giam lỏng tại địa phương.Hiện ông đang sống tại quê nhà. chủ trương. Ông nổi tiếng với bài thơ Màu tím hoa sim do ông sáng tác trong thời gian tham gia kháng chiến chống Pháp và được lưu hành rộng rãi trong vùng kháng chiến. Có thông tin cho rằng, do nội dung bài thơ nặng nề tình cảm và ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lý quân dân, nên ông bị phê bình rồi ông bỏ ngũ về nhà.
[4].Nguyễn Chí Thiện Ông sinh năm 1939 tại Hà Nội) là một nhà thơ phản kháng người Việt Nam. Ông từng bị cộng sản bắt giam 27 năm tù vì tội "phản tuyên truyền". Ông được phóng thích ngày 28 tháng 10 năm 1991 và đến tháng 1 năm 1995 thì được xuất cảnh sang Mỹ.Tập thơ Hoa Địa ngục của ông xuất hiện ở hải ngoại vào năm 1980 sau khi tác phẩm này được lén đưa vào toà đại sứ Anh tại Hà Nội và được giáo sư Patrick J. Honey thuộc Đại học Luân Đôn (University of London), nhân chuyến đi Việt Nam năm 1979, mang được ra ngoài nước để phổ biến.
[5].Vũ Thư Hiên sinh ngày 18 tháng 10 năm 1933 tại Hà Nội, trong một gia đình mà cha là Vũ Ðình Huỳnh và mẹ là Phạm Thị Tề đều là thành viên của tổ chức Thanh niên Cách mạng Ðồng chí Hội, tiền thân của Ðảng Cộng sản Ðông Dương. Ông thuở nhỏ đi học, lớn lên đi ca hát, đóng kịch trong một đội Tuyên truyền xung phong (năm 1946); Đi bộ đội (1949); Công tác điện ảnh (1953); đi học viết kịch bản điện ảnh tại Liên Xô (1954-1959). Năm 1967, ông bị bắt sau cha là ông Vũ Ðình Huỳnh hai tháng, trong vụ án được gọi là "vụ nhóm xét lại chống Ðảng". Ông bị giam 9 năm, trong đó bị giam trong xà lim cá nhân bốn năm rưỡi, qua các nhà tù Hỏa Lò, Bất Bạt (Sơn Tây), Tân Lập (Phú Thọ). Năm 1993 Vũ Thư Hiên được đi sang Nga với tư cách phiên dịch cho một công ty thương mại. Ông vận động để được ở lại, làm đại diện cho công ty. Trong khi làm việc ông bắt đầu viết cuốn hồi ký Ðêm giữa ban ngày về chín năm bị giam cầm,Vũ Thư Hiên quyết định qua tỵ nạn tại Pháp. Tại đây, ông đã hoàn thành tập hồi ký Ðêm giữa ban ngày, được xuất bản vào tháng 4/1997.
[6].Trần Xuân Bách (1924-2006) tên thật là Vũ Thiện Tuấn quê tỉnh Nam Định,nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng trong giai đoạn 1986-1990. Trần Xuân Bách đã tham gia đánh chiếm Campuchia năm 1979 với tư cách là Phó Chính ủy, sau đó ông làm trưởng Ban B68 như một thái thú tại đây. Ông đã có nhiều bài viết và phát biểu theo hướng đổi mới mạnh mẽ theo xu hướng đa nguyên, đa đảng theo trào lưu cải tổ của Gorbachov .Do đó, tại Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 8 (tháng 3 năm 1990), Trần Xuân Bách đã bị phê phán gay gắt và bị kỷ luật, phải ra khỏi Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương. Ông được Nguyễn Cơ Thạch mời về làm chuyên viên tại Bộ Ngoại giao cho đến tháng 8 năm 1990 thì nghỉ hưu.

No comments:

Post a Comment